| Phải Canh Thức Và Sẵn Sàng | Chân lý Á Châu |
Chúa Nhật I - Mùa Vọng - A | |
| SUY NIỆM 1 CON NGƯỜI SẼ ÐẾN Thế là chúng ta đã sống những tháng ngày đầu tiên của thiên niên kỷ mới, với bao hân hoan vui mừng. Trước đó chúng ta đã đợi chờ, lo lắng, không biết điều gì sẽ xảy đến với mình, với toàn thế giới. Năm đầu tiên, năm 2001 đã trôi qua. Hôm nay chúng ta lại bắt đầu Năm Phụng Vụ mới. Mùa Vọng đã lại trở về, mùa của trông đợi. Và Lời Chúa lại vang vọng, thức tỉnh ta: "Con người quang lâm, Con Người sẽ đến". Vậy Mùa Vọng năm nay chúng ta cần phải có thái độ nào trước lời loan báo của Chúa ? Những hăm hở, những náo nức cho biến cố ngàn năm mới đã qua rồi, phải chăng chúng ta lại rơi vào ù lỳ, lửng lơ, thờ ơ với cuộc sống, với ơn gọi, với sứ mệnh Chúa đã trao ? Chúa Giê-su cùng với các môn đệ ra khỏi Ðền Thờ Giê-ru-sa-lem. Các môn đệ chỉ cho Chúa thấy công trình vĩ đại của Ðền Thờ. Nhân đó, Chúa nói tiên tri về số phận Ðền Thờ và loan báo Ngày Quang Lâm của Người. Chúa lấy biến cố thời ông Nô-ê để so sánh với ngày Ngài sẽ Quang Lâm. "Cho đến khi nạn hồng thủy ập tới cuốn đi hết thảy..." Chúa đến thật bất ngờ. Cũng như trước nạn hồng thủy, thiên hạ hầu như không quan tâm tới điều gì, ngay cả việc ông Nô-ê đang nỗ lực đóng một chiếc tàu khổng lồ trước mắt họ. "Thiên hạ vẫn ăn uống, cuới vợ lấy chồng. Tất cả những điều đó thật tự nhiên, bình thường. Chúa Giê-su đã không kể ra một tội nào của họ. Nhưng thiên hạ thời đó đã "không hay biết gì"... Họ đã không quan tâm gì tới điều cần thiết nhất, đã không chân thành nhận ra đâu là giả, đâu là thật. Thiên hạ thời Nô-ê nghĩ rằng mình sẽ bất tử. Họ nhắm mắt không nhận ra thân phận nhân loại của mình, "cho tới khi nạn hồng thủy ập tới cuốn đi hết thảy". Lúc đó họ mới bừng tỉnh để thấy rằng: họ không phải là thần và nếu họ muốn sống, họ cần đến Thiên Chúa. Và đã quá muôn mất rồi... Chúng ta luôn luôn ở vào thời ông Nô-ê. Nhân loại hôm nay cũng thế, cũng đang mê hoặc vì nền văn minh huy hoàng tráng lệ của mình. Họ đang bị ru ngủ vì những bảo đảm của tiện nghi vật chất hiện đại, của mạng lưới vũ khí bảo vệ tiến tiến nhất, của một nền y học tiến bộ vượt bậc, của những khám phá khoa học diệu kỳ mà bao thế hệ đã qua chưa hề biết đến. Ðùng một cái, tai họa xảy đến phá tan tất cả. Nhân loại mới sực tỉnh cơn mê. Họ mới nhận ra: họ lại trở thành những nạn nhân của tiện nghi vật chất, của những khám phá khoa học do chính họ phát minh. Gậy ông lại đâﰠlưng ông. Không có gì là bảo đảm an toàn cho mạng sống của họ cả ! Y khoa tiến bộ thì cũng nảy sinh những căn bệnh cực kỳ nguy hiểm, vô phương chữa trị như: bệnh than, AIDS... Tất cả sự an toàn bảo đảm đều bị cuốn đi trong cơn lũ bạo lực của lịch sử hiện đại. "Cậy trông vào Chúa, Ít-ra-en ơi" Cuộc Quang Lâm của Con Người cũng sẽ y như vậy. Chúa sẽ đến giữa nhân loại, giữa giòng đời cũng một cách bất ngờ như vậy. Có nghĩa là không có loa đài, báo chí nào có thể báo trước. Con Người đến rất bất ngờ song cũng rất đỗi bình thường, đến ngay giữa những mối bận tâm khát vọng của loài người, ngay giữa những công ăn việc làm, ngay giữa nơi công sở, ngoài đồng ruộng nương rẫy, ở trong nhà, ở ngoài phố, ở những ngõ sâu hẻm tối hay nơi đô thị sa hoa nhộn nhịp. Con Người đến, Ngài sẽ quyết định dứt khoát số phận con người. Có những số phận khác biệt nhau giữa những con người đang sống trong cùng một hoàn cảnh tưởng chừng như giống nhau: "Cùng đang làm ruộng, cùng xay bột..." Những ai đã chuẩn bị, đã sẵn sàng thì được "đem đi" có nghĩa là được cứu thoát. Những ai chỉ mải mê với công việc mà không nhìn xa trông rộng để biết thời biết buổi sẽ bị "bỏ lại". Như người chủ hãng mải mê ngủ sẽ làm cho hãng bị phá sản. Như người trẻ không chuẩn bị tương lai, sẽ phải lãnh trách nhiệm trên đời mình. Như người chẳng bao giờ nhớ đến Chúa, sẽ lỡ hẹn khi Ngài viếng thăm "Anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến". ?Con Người sẽ đến bất ưng như kẻ trộm. Sẽ không có đài thủy văn báo trước khi mực nước dâng cao gây nên trận hồng thủy. Sẽ không có chuông điện tử báo động khi kẻ trộm đột nhập vào nhà. Sẽ không có mạng lưới Radar tối tân báo hiệu có hỏa tiễn liê lục địa xâm phạm không phận một quốc gia. Sẽ không có các chỉ số xét nghiệm cho thấy một căn bệnh nan y... Con Người đến hoàn toàn bất ngờ. Vì thế thái độ tích cực duy nhất phải có là "sẵn sàng" và "tỉnh thức". Phải luôn sẵn sàng để có "tầu cứu hộ" chứ không phải là chỉ có "phao cứu hộ" mà thôi đâu. Phải luôn chong đèn sáng với bình dầu còn đầy, nhất quyết không để kẻ trộm có thể đột nhập vào nhà cách bất ngờ. "Tỉnh thức và sẵn sàng" không phải là quá lo âu sợ hãi đến nỗi tê liệt cả nhịp sống hiện tại. Tỉnh thức không có nghĩa là phải trang bị những hệ thống an toàn đắt tiền, là đào hào đắp lũy cho khỏi bị cướp bóc. Nhưng tỉnh thức là sẵn sàng đối diện với thực tại, là thường xuyên ở trong tư thế hành động tích cực nhất. "Vậy anh em hãy canh thức..." Tỉnh thức cũng ngược lại với nới lỏng buông lơi, ngược lại với vô lo tụ thủ bàng quan, với mềm yếu ủy mỵ. Hãy sống sao để đừng phải thốt lên: "Ôi, đã quá trễ rồi !" hoặc "Nếu tôi biết thế..." Chúng ta đã được báo trước rõ ràng lắm rồi cơ mà ! Ki-tô hữu là những người có những cuộc hẹn hò thường xuyên với Thiên Chúa, nên luôn luôn sẵn sàng đón tiếp khách đến bất ngờ. Thật vậy, Con Người đến hàng giây, hàng phút trong đời ta, đến nỗi ta có cảm tưởng cuộc viếng thăm của Ngài là đột ngột, không chờ mà đến. "Anh em hãy sẵn sàng !" Lạy Chúa Giê-su, chúng con tin vào Lời Chúa phán. Chúa sẽ quang lâm, Chúa sẽ đến lại. Xin cho chúng con luôn biết mở tai để nghe lời Chúa nói, biết bịt tai lại trước những lời mời gọi quyến rũ của trần gian. Xin cho chúng con biết mở mắt để nhìn thấy những dấu chỉ những lần viếng thăm của Chúa. Xin cho chúng con cũng biết quay mặt, đừng nhìn những vinh hoa trần thế để khỏi dán mắt vào những sự chóng qua đời này mà quên mất Chúa. Xin cho chúng con luôn tỉnh thức để mọi nơi mọi lúc, chúng con sẵn sàng đón Chúa Quang Lâm. Maranatha, lạy Chúa, xin mau đến. Amen. Lm. TRỊNH NGỌC HIÊN, DCCT Hà Nội SUY NIỆM 2 đem bình an đến cho những người chung quanh * Câu hỏi gợi ý: 1. Lời Chúa Chủ Nhật I Mùa Vọng năm A dạy ta điều gì? 2. Ðể thực thi Lời Chúa chúng ta phải sống như thề nào? * Suy tư gợi ý: 1. Giáo huấn của Lời Chúa Chủ Nhật I Mùa Vọng năm A: a) Ngôn sứ I-sai-a loan báo với dân Ít-ra-en về ngày hoà bình vĩnh cửu của ÐỨC CHÚA. Thánh Phao-lô khuyên dạy tín hữu Ro-ma sống xứng đáng với ơn gọi Ki-tô hữu, với thời cứu độ. Thánh Mát-thêu lặp lại lời Ðức Giê-su cảnh báo người Do Thái hãy canh thức và sẵn sàng cho ngày Con Người- là?#237;nh Chúa Giê-su Ki-tô- quang lâm. Ta có thể khẳng định: Ba bài Thánh Kinh hôm nay đều có một chủ đề chung là "ngày của Thiên Chúa", ngày Chúa Giê su hoàn thành công cuộc cứu độ và bày tỏ vinh quang và quyền năng của Thiên Chúa. b) Thật ra thì bài Tin Mừng theo Thánh Mát-thêu không hẳn đã mang tính đe dọa, mà chủ yếu chỉ mang tính cảnh báo thính/độc gỉa. Thư Thánh Phao-lô cũng chủ yếu nhắc nhở tín hữu Ro-ma điều chỉnh cách sống sao cho phù hợp với tư cách người Ki-tô hữu, với thời đại Ki-tô⠧iáo. Sở dĩ Ðức Giê-su và Thánh Phao-lô nhắc nhở như thế là các tín hữu Do Thái và Ro-ma không quan tâm đến việc hoán cải tức điều chỉnh cách sống cho phù hợp với Phúc A⭮ c) Ngôn sứ I-sai-a sống ở xứ Giu-đa vào thế kỷ thứ VIII trước Công Nguyên tức thời dân Chúa bị phân chia thành hai nước: Bắc Nam. Sứ mạng của I-sai-a cũng như của các ngôn sứ khác là " vạch cho dân Ít-ra-en thấy lỗi lầm của họ, kêu gọi họ quay về trung thành với giao ước, khuyên bảo, răn đe, loan báo hình phạt và ơn cứu độ." Trong đoạn văn mà Giáo hội đọc trong Phụng vụ hôm nay, I-sai-a kêu gọi dân Chúa hãy chạy đến với Gia-vê "để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ." Nếu mọi người, mọi quốc gia sống theo đường lối của Chúa và nhận Chúa là Ðấng phân xử, thì ngày hòa bình đích thực và vĩnh cửu sẽ đến. I-sai-a coi Giu-đa và Giê-ru-sa-lem là khởi điểm và trung tâm của công trình vĩ đại ấy vì Giu-đa là quốc gia miền nam và Giê-ru-sa-lem là thủ đô và là nơi có Ðền Thờ trong đó có Hòm Bia Giao Ước. Nhưng Giu-đa và Giê-ru-sa-lem mang tính tượng trưng hơn là tính địa dư cố định. Giu-đa là dân Chúa và Giê-ru-sa-lem là bất cứ nơi đâu mà người ta thờ phượng, ngợi khen, chúc tụng Chúa và sống theo đường lối của Người. 2. Sống Lời Chúa: a) Trước tiên là biết thường xuyên chạy đến với Thiên Chúa, với Ðức Giê-su Ki-tô "để Người dạy ta biết lối của Người và để ta bước theo đường người chỉ vẽ" Ðến với Chúa Giê-su bằng cách đọc, học hỏi, suy niệm và cầu nguyện với Lời Chúa nhất là với bốn Phúc A⭭ để học với Chúa Giê-su về cách phải sống đẹp lòng Thiên Chúa. b) Kế đến là điều chỉnh cách sống: luôn sẵn sàng, tỉnh thức như Ðức Giêsu đã cảnh tỉnh và mặc lấy Chúa Ki-tô như Thánh Phao-lô đã khuyên. Mặc lấy Chúa Ki-tô có nghĩà là có những tâm tình, suy nghĩ và hành động giống như Người. c) Sau cùng là đem bình an đến cho những người chung quanh và xây dựng hòa bình giữa giữa các nhóm người và giữa các quốc gia với nhau. Vấn đề đã trở nên cấp bách hơn bao giờ hết, vì nạn khủng bố và cuộc chiến chống khủng bố đang diễn ra khốc liệt và không biết sẽ đưa nhân loại tới đâu. Con người ở mọi thời và mọi nơi đều khát khao hoà bình, thế nhưng lịch sử loài người là lịch sử của chiến tranh và chém giết! Chúng ta phải làm gì để lời hứa của Thiên Chúa về ngày hòa bình vĩnh cửu (Is 2,4) sớm được thực hiện? Muốn dẹp chiến tranh và xây dựng hoà bình thì chúng ta phải biết xây dựng công lý và tình thương. Xây dựng công lý là trả cho mỗi người, mỗi dân tộc, mỗi quốc gia cái mà họ xứng đáng được hưởng (cơm ăn, áo mặc, học hành, việc làm, nhà ở, phẩm giá?.) vì họ là con người và là con Chúa. Xây dựng tình thương là chăm lo, bù đắp phần còn thiếu cho những người không có khả năng tự lo cho mình được, là san sẻ với người nghèo một phần của cải ?vật chất và tinh thần- mà Thiên Chúa đã ban cho ta. Không có công lý và tình thương không thể có hòa bình! Ðiều đó đúng không chỉ trong phạm vi quốc gia, quốc tế mà còn đúng trong phạm vi nhỏ bé của giáo xứ và của gia đình. CẦU NGUYỆN Lạy Cha, chúng con cảm tạ Cha vì một lần nữa chúng con lại được sống Mùa Vọng. Mùa Vọng nhắc nhở chúng con biến cố Ngôi Lời Thiên Chúa đến trần gian và ban Bình An cho mọi người thiện tâm. Nhưng Cha ơi, chung quanh chúng con bất công, áp bức, bóc lột và chiến tranh hận thù đang ngút ngàn. Xin Cha biến chúng con thành các chiến sĩ phục vụ hoà bình và xin Cha ban sức mạnh Thần Khí cho chúng con để chúng con biết quên mình, từ bỏ và sống yêu thương hài hòa với mọi người. Xin Cha ban sức mạnh Thần Khí cho chúng con để chúng con đủ can đảm tố giác bất công, áp bức, bóc lột, kỳ thị, phân biệt đối xử và chiến tranh và xin Cha ban sức mạnh Thần Khí cho chúng con để chúng con biết kiên quyết đấu tranh chống lại các thế lực đen tối hủy diệt sự sống, xây dựng một cuộc sống nhân bản, yêu thương, hòa bình cho con người, nhất là cho người nghèo và người bị loại trừ. Amen. Hát Kinh Hòa Bình của Thánh Phan-xi-cô Khó Nghèo. Giêrônimô Nguyễn Văn Nội | |
| Last Updated: 09/12/2012 | |